Côn Đảo ngày ấy và bây giờ!

Trang chủ / Côn Đảo ngày ấy và bây giờ!

Côn Đảo ngày ấy và bây giờ!

 

"Chênh vênh đá tắm máu người

Biển xao sóng vỗ trao lời nước non

Đường vào địa ngục trần gian

Dẫu trong nỗi chết giữ tròn hiếu trung"

Những lời thơ tự bao giờ đã đi sâu vào tâm thức mỗi người Việt Nam. Côn Đảo được biết đến như 1 “địa ngục trần gian”. Nhưng không ai có thể ngờ rằng, bên cạnh giá trị về lịch sử, Côn Đảo ngày nay còn xuất hiện như một thiên đường, một viên ngọc quý mà thiên nhiên ban tặng.

Công ty CP Du lịch và Thương mại Vinacomin (VTTC) đến với Côn Đảo, mỗi người trong đoàn đều được tận mắt thấy những chứng tích đau thương và cả những trang sử hào hùng. Côn Đảo ngày ấy và bây giờ, gợi biết bao xúc cảm!

Ngày đầu tiên đến đây, bước vào Nghĩa trang Hàng Dương  – nơi chiến sĩ cách mạng và đồng bảo yêu nước Việt Nam qua nhiều thế hệ tù đày kéo dài 113 năm đã lần lượt hy sinh dưới ách tàn bạo của thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Đoàn thăm quan với nữ trong bộ áo dài truyền thống, nam trong chiếc áo sơ mi trắng quần âu trang nghiêm, thành kính, thắp những nén nhang thể hiện sự cảm kích, lòng biết ơn. Hằng đêm vào thời khắc chuyển giao ngày cũ sang ngày mới, hàng đoàn người đến viếng và thắp hương giữa muôn ngàn ánh nến lung linh tạo cảm giác cảm giác thật ấm áp và linh thiêng, xúc động đến nghẹn lòng. Mỗi tấc đất, mỗi bia mộ đều chôn giữ những trái tim đỏ, những dòng máu nóng cuộn sôi với ý chí quật cường bởi những tấm gương của các anh hùng liệt sỹ như: Cao Văn Ngọc, Nguyễn An Ninh, Lê Hồng Phong, Lưu Chí Hiếu, ... và đặc biệt là hình ảnh chị Võ Thị Sáu – người thiếu nữ anh hùng quê hương Đất Đỏ, người con gái đã đi vào thơ ca, văn học như một huyền thoại. Niềm xúc động của mỗi người trở nên nặng trĩu khi nghe giữa không gian thanh vắng ấy là tiếng radio du dương: “ Mùa hoa lê ki ma nở, ở quê e miền Đất đỏ, thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hung, đã chết cho mùa hoa lê ki ma nở…..”.

Ấn tượng hơn là hàng ngàn ngôi mộ nằm nhấp nhô bên những hàng dương xanh mát như vòng tay mẹ hiền bảo bọc chở che cho 1.900 người con ưu tú của dân tộc đã yên nghỉ nơi đây:

"Nghi ngút trầm hương mọi tấm lòng

Nhớ thương liệt sĩ dưới trời đông

Sống đem tấc dạ đền non nước

Chết để nghĩa tình trọn núi sông…"

Và cũng trong ngày đầu, đoàn còn được tham quan: “Cầu tầu 914” – nơi ghi dấu truyền thuyết về 914 người tù đã ngã xuống khi xây dựng cầu tầu; Miếu Bà Hoàng Phi Yên, thứ phi của vua Nguyễn Ánh; và đặc biệt chúng tôi được đi thăm nghĩa địa đầu tiên: Di tích bãi sọ người, di tích hệ thống nhà tù Côn Đảo: “chuồng bò, chuồng cọp”, “hầm phân bò”, các trại giam Phú Hải, Phú Bình, Phú Tường…nơi giam cẩm, tra tấn, bắt lao động khổ sai, đày ải hàng vạn người yêu nước Việt Nam với mọi hình thức, trong đó có các sĩ phu yêu nước như cụ: Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn An Ninh. Hàng vạn cán bộ, đảng viên Cộng sản như: Ngô Gia Tự, Nguyễn Văn Cừ, Tôn Đức Thắng, Lê Hồng Phong, Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn, PHạm Hùng, Lê Đức Thọ, Trương Mỹ Hoa...

"Đêm hôm nay, xuân lại về trong ngục

Bốn bức tường ngăn xuân vẫn cứ ùa vào

CÓ nghĩa gì đâu những đòn roi, đói khát

Xuân lại mang đến cho ta niềm tin và sức sống

Ta hẹn xuân dâng hiến cuộc đời"

Mọi người trong đoàn không thể cầm nước mắt khi nghe thuyết minh viên tại các khu di tích rưng rưng thương cảm kể về những hình thức tra tấn dã man, tàn độc, mới thấy rõ sự khốc liệt của chế độ thực dân, đế quốc. Nhưng cũng tự hào thay, cũng chính nơi đây, hơn ở đâu hết, là nơi hội tụ, rèn luyện ý chí bất khuất, khí phách của những người yêu nước, tinh thần đấu tranh bền bỉ, quật cường của chiến sĩ ta. Họ đã biến nơi đây thành trường học cách mạng, là nơi rèn luyện khí tiết của mình để đượng đầu với kẻ thù tàn bạo.

Sau ngày đầu với hành trình tâm linh, Côn Đảo bỗng chốc như cựa mình để lộ ra sự sáng chói, lung linh của một “viên ngọc quý”. Những con đường quanh co lẩn mình giữa những vạt rừng xanh bạt ngàn. Biển, đảo, trời, mây tất cả như khoe mình mời gọi. Nắng vàng – biển xanh – bờ cát trắng mịn – làn nước màu ngọc bích không thể hững hờ. Đây Đảo Côn Sơn, đây Hòn Bà, Hòn Bảy Cạnh, Hòn Cau, Hòn Tài Lớn, Hòn Tài Nhỏ, Hòn Bông Lan…tất cả đều hoang sơ, xanh biếc, lung linh và đẹp đến đắm say lòng người…

Bãi tắm ở đảo thật tuyệt, nước biển trong xanh và mát rượi. Cảm giác mới yên bình làm sao. Chúng tôi, ai nấy đều thấy thư thái, lâng lâng, thỏa thuê vẫy vùng, muốn tận hưởng trọn vẹn, muốn uống đến cạn vẻ đẹp thiên nhiên kỳ vĩ của Côn Đảo. Tất cả như tách biệt hẳn với cuộc sống ồn ào, công nghiệp trong kia. Chúng tôi tha hồ lặn ngụp ngắm san hô, nhặt những viên sỏi, những mảnh san hô vỡ với những hình dạng kỳ thú trên cát trắng. Một không gian thật hiếm có! Thú vị hơn cả là bữa ăn trưa trên đảo với các đầu bếp bất đắc dĩ của đoàn – BBQ bãi biển – thực phẩm do chúng tôi đã chuẩn bị sẵn mang đi. Cái cảm giác vừa tắm biển xong, mặc nguyên đồ bơi trên người, vừa thưởng thức đồ ăn thơm phức, nướng quạt ăn ngay tại chỗ, thật đã!

Sau 2 ngày thỏa mình trong nắng gió êm ái và yên bình, cả đoàn trở về đất liền, tạm biệt Côn Đảo, tạm biệt những nhà tù, tạm biệt những cây bàng hàng trăm năm tuổi, tạm biệt trời – mây – non – nước hiền hòa, tạm biệt hơn 20 ngàn anh hung liệt sĩ mãi mãi an nghỉ nơi đây, tạm biệt 7000 người dân đang sinh sống trên hòn đảo, lòng bồi hồi lưu luyến, có lẽ trong mỗi chúng tôi, ai cũng bùi ngùi chưa muốn bước chân đi…

Hai ngày tuy ngắn ngủi nhưng là hành trình vô cùng đáng nhớ. Cảm ơn Côn Đảo đã cho mọi người hiểu biết thêm giá trị rất lớn của lịch sử dân tộc, ngoài ra còn mang đến cho mỗi người cảm giác được tận hưởng những phút giây sảng khoái tuyệt vời giữa thiên nhiên – biển đảo nơi đây với rất nhiều cảnh đẹp, bãi biển sạch sẽ, không khí trong lành, con người thân thiện, các dịch vụ và phương tiện cũng rất đầy đủ và thuận tiện.

 

Côn Đảo – hẹn ngày trở lại!